Video Sex Đang Hot
Bikini hồng gợi cảm Tải ngay
[Truyện Sex Hay] Cuộc đời phóng viên như thế này này | Truyện Sex Hay | Vnstar.Ga [ten] [Truyện Sex Hay] Cuộc đời phóng viên như thế này này[/ten]
[info]
Cuộc đời phóng viên như thế này này là như thế ấy
Tôi sinh ra và lớn lên ở một thành phố thuộc miền Bắc, hiện đang công tác tại một đài Truyền hình của tỉnh. Gọi là thành phố cho oai chứ thú thật ngày xưa chỗ nhà tôi vẫn còn quê lắm và nghèo lắm. Có dạo gần đây đang phát triển nên cũng khá hơn một chút.
Tôi tính sống khép kín đã quen có ông còn bảo tôi như thằng tự kỷ mới buồn cười, nên lúc vào hơi có phần nhút nhát. Nhưng một phần ngày xưa khi đi học tôi có tiếp xúc với nhiều người nổi tiếng, có quyền, có thế trong xã hội cũng như giới showbiz nên thôi cũng không bị ngợp quá khi vào Đài. Tôi được nhận vào Ban Thời sự , một ban ngon lành cành đào nhất vì vừa được an nhàn, có nhiều “màu”, mà lại lắm em chân dài đến nách ( nhưng không biết lông nách có dài đến chân không ).
Có lẽ các bác sẽ lẩm bẩm chửi phóng viên chúng tôi ăn tiền thế nó thế kia nhưng thú thật rằng xã hội ngày nay nó thế, nhận tiền cũng chỉ vì hai chữ mưu sinh mà thôi. Mà người ta muốn quảng cáo, giới thiệu tốt về bản thân thì người ta đưa phong bì, không nhận thì cũng tiếc, mất gì của mình đâu coi như là tiền xăng xe, uống nước, đi lại, phải không các bạn .
Ngày đầu tiên đi làm tôi cũng cảm thấy buồn chán lắm. Tôi rơi từ trên thiêng đàng tưởng tượng xuống hẳn tầng thứ 18 của địa ngục luôn bởi vì chân dài thì chạy hết đâu ấy, trong phòng toàn mấy mụ già khụ đế, không thì cũng là vài bà có chồng rồi. Ôi zời ơi, mà cơ quan nhà nước có khác, chán chê mê mỏi các bà lúc thì bạn chuyện chồng con, lúc thì bạn chuyện trai đẹp, rồi chuyện trên trời dưới biển… nghe xong hoa mắt chóng mặt đau đầu, giờ thì tôi đã thấm cái câu, 2 mụ đàn bà + 1 con vịt = 1 cái chợ ( Xin lỗi các chị em nhé, vì câu này là thật lòng).
- Vừa bước vào đến nơi, mấy bà thuộc dạng super soi chưa gì đã kêu: Cu em mới chuyển vào phòng này làm à?
Bà này hỏi ngu, tôi không vào phòng này làm thì tôi đứng đây để mấy bà thờ à, mà tôi chuyển chứ có phải cu của tôi chuyển đâu, định nói ra câu đó nhưng nghĩ lại nói ra chắc sập cầu giao luôn nên thôi, nhẹ nhàng tươi cười niềm nở trả lời
- Dậ vâng! Em là sinh viên mới ra trường được phân về phòng này ạ.
Một bà thuộc cấp U39 rưỡi toe toét nói:
- Chẳng mấy khi có người mới, mà chị nói cho em biết là phòng này toàn chị em, mỗi chú về đây là con trai phòng này, các chị bảo thì phải nghe đấy.
- Dậ vâng ạ, có gì mong các chị giúp đỡ em. Mắt lúc đấy chắc hình viên đạn AK mất, tôi về chỗ và nghĩ thầm, thế là đời trai trẻ của mình đã bị chôn vùi nơi hang hổ này rồi.
Hôm đó tôi phải ngồi đọc các tin bài, các sản phẩm trong đài làm để học hỏi phong cách làm của đài. Tôi xem đến vàng cả mắt, xù cả tóc mới những cái cơ bản. Ngày đầu của tôi trôi qua chán như thế đấy.
Hôm sau uể oài đến Đài trong tư thế mắt thâm quầng do cả đêm nằm nói chuyện với mấy đứa bạn thân, chúng nó gọi để hỏi về công việc.
Bước vào phòng 1 cách lầm lũi, nhẹ nhàng, hít 1 hơi thật sâu lấy khí thế ngồi vào bàn làm việc mà tôi đã được mặc định từ ngày hôm qua. Thật lạ, hôm nay mấy mụ già kia cá cảnh đi đâu rồi không biết, đang suy nghĩ trong đầu thì có một chị đi vào miệng tươi cười niềm nở nói:
- Em phóng viên mới à?
- Dạ, em mới chuyển vào ngày hôm qua
- Uhm, chị biết rồi, đã nghe kể qua, chị tên Lan, em tên gì?
- Dạ em tên Vũ. Mà các chị trong phòng đi đâu hết rồi ạ.
- Các chị ấy đi xuống cơ sở rồi mà em. Hôm nay ở phòng chắc chỉ còn chị, em và cái Nga thôi.
- Tôi như thoát khỏi cái nợ, mấy mụ kia đi, tự nhiên mở cửa sổ tôi thấy trời đẹp thế. Người ta bảo là “yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng” cấm có sai. Tôi đã không có cảm tình với mấy bà kia thì tự nhiên thấy vui vẻ khi mấy bà ấy không có mặt ( Chắc nhiều bạn cũng có cùng suy nghĩ này chứ). Sau 2 ngày đi làm việc thì tôi cũng đã có chút thiện cảm với cái đài này bởi vì trong phòng quỷ cái này vẫn còn người như chị Lan. Tả qua 1 chút về chị, như tôi được biết chị hơn tôi 2 tuổi, làm ở đây đã được 4 năm. Nhìn chị cũng khá cao ráo, xinh xắn, nhất là lúc chị cười rất duyên. Đấy là nhận xét bề ngoài thôi, còn tôi cũng không dám hỏi tình trạng hôn nhân thế nào vì sợ người ta bảo mình tò mò không đúng chỗ.
Đứng ngắm bên cửa sổ khá lâu, ai nhìn vào cứ như tôi là thằng tri thức có hạng nhưng ai đâu ngờ tôi đang cố nhìn sang mấy phòng khác xem mấy em xinh tươi đâu cả rồi . Càng nhìn càng thấy buồn cho cái số của tôi, mấy phòng bên thì toàn mấy chân dài, phát thanh viên, dẫn chương trình cả, cái phòng mình thì chắc lu bù trong công việc. Nhìn mấy em bên đấy thì khúc nào ra khúc đấy càng nghĩ càng chán.
Gật gù quay về bàn mình sau khi chị Lan đã ra ngoài có việc, mở lauxanh ra đọc truyện ( mà đọc trộm thôi nhá, ai mà vớ được quả này thì đang phóng viên xuống thành bảo vệ luôn).
Đang đến đoạn cao trào thì tôi bỗng giật mình, đứng trước mặt tôi là một cô gái xinh xắn, cắt tóc kiểu tomboy, mặc 1 cái áo sơ mi kẻ carô đi vào ngồi phịch 1 cái trước bàn làm việc của tôi bảo:
Bạn mới về à, Harvard Thường Tín, Phủ Lý Hà Nam hay ở Học viện Báo chí…
Tôi vội vàng tắt cái web đi, trong đầu vừa lo vừa sợ, con dở này nhìn cũng ngon mà sao vô duyên thế hả giời, đang lúc cao hứng thì đi vào hỏi dồn dập như hỏi cung. Mà t cũng là phóng viên nhá, có phải tội phạm đâu. Nhưng vì phép lịch sự tôi vẫn trả lời cho qua.
Ngồi nói chuyện được 1 lúc tôi cũng biết được vài điều, con bé đó là con ông Giám đốc đài, xin vào đây được 1 năm. Nó bằng tuổi tôi.( À quên chưa nói với các bạn, tôi ngày xưa ở nhà ôn lại 1 năm). Nhà cũng giàu, có điều kiện, con bé này cũng thuộc dạng ăn chơi, cái gì cũng biết, ngồi với nó 1 lúc mà nó khoe tứ lung tung cả.
[url=/]Wap Sex[/url] tự hào là trang web truyện sex đứng đầu việt nam. với những câu chuyện độc và được chúng tôi cập nhật hằng ngày. Rất mong các bạn giới thiệu cho bạn bè cùng giải trí nhé. thân !
Tôi không biết các bạn thế nào chứ tôi ghét đặc cái loại người này, hợm hĩnh và khinh người.Tôi nghĩ trong đầu chắc nó tinh tướng ăn khoai nướng, nhưng k dám nói ra vì nó là cháu giám đốc, tôi lại vừa mới vào, ho he cái thì chắc chuồn chuồn chứ chẳng bỡn. Nhưng được cái con này nhìn cũng nuột, chẳng kém gì mấy em bên Dẫn chương trình cả. Lắm lúc nhìn em cũng thấy hay đấy, nhưng mà nghĩ về cái tính của em thì không mê được.
Thấm thoát tôi đã làm ở trong đài được 3 tháng, bằng đấy thời gian cũng đủ để tôi bắt được cái mối thân quen với mọi người trong đây, với cơ sở và với mọi người trong phòng. Phòng tôi cũng có vẻ vui hơn, có tý hơi zai vào cái biết ngay ). Chị nào chị ấy chăm chút cho nhan sắc hơn. Đến lúc này thì đâu đến nỗi tệ như những ngày đầu gặp nhau. Nếu được chọn một mốc thời điểm để làm thay đổi, và tạo ra bước ngoặt cho tôi thì có lẽ sẽ rơi vào ngày chủ nhật hôm đó.
Do đặc thù công việc chúng tôi chỉ được nghỉ chủ nhật, có khi còn không được nghỉ, ngày nghỉ hiếm hoi phòng tôi rủ nhau liên hoan. Các bạn có biết rằng phóng viên là một nghề chuyên nhậu và ăn uống chứ . Tối hôm đó, mặc dù phòng tôi có đến 8 chị em mình tôi là con trai, nhưng vẫn đá hết hơn 30 chục quả rượu dừa. Tôi cũng đến phục mấy bà kia, đàn bà con gái mà uống cũng dã man. Loại rượu này cũng khá là dễ uống, uống vào thấy êm êm nhưng sau 1 lúc thì ngấm vào thôi rồi.
Bước ra từ nhà hàng trong tư thế đá cho đội tuyển “Gen ta phê” nhưng chưa đến nỗi là “Liver phun” nên mọi người rủ nhau đi hát. Ở cái tỉnh bé tý này, ngoài thú vui tao nhã đi ăn nhà hàng và đi hát thì chắc chẳng còn cái j hơn nữa cả . Vào tăng 2 thì ôi thôi, có tý men vào cái các chị em tha hồ hát hò, hét, thậm chí có bà không hát nổi còn quay sang đọc rap ). Có tý men vào chị em cũng nói chuyện đong đưa hơn nói chung là chẳng kiểm soát được.
Vào đây sau trận nhậu bí tỷ, một em nhìn khá ngon, nếu em ấy không mặc áo đồng phục của quán chắc mình tưởng là hàng mất ). Nhưng nếu có là thì anh cũng xin chịu vì xung quanh anh có 8 con hàng, 8 con sư tử cái cơ . Có tiếng vọng to trong mic:
2 két Ken em nhé.
Tôi hoảng hồn, cái gì nữa đây, chưa đủ à. Quay sang thì ra là con bé Nga.
Tôi quay sang nói:
- Uống chưa đủ hả em.
- Thế này đã ăn thua gì anh….
Không biết nó đi bar, đi sàn hay xuống cơ sở thế nào mà nó uống dã man con ngan thế. Gần như trong phòng các chị em chỉ còn chú tâm đến diệt mồi và hát thì tôi và Nga cứ ngồi 100%. Em nói là hôm nay đang gặp chuyện buồn, cãi nhau với bố mẹ nên muốn uống cho thoải mái. Uống rồi khóc, khóc rồi uống… tiếng nhạc và ánh sáng đã làm mọi người không nhận ra rằng em đang khóc, tất nhiên ngoài tôi.
Đúng là không có cái ngu nào giống cái ngu nào, sau cái trận đấy tôi đã thề không bao giờ uống sock theo kiểu đó nữa. Đầu óc quay quay, người cứ bay bay ( tôi không biết chơi ke, lắc, đá, cỏ) gì đâu đấy nhé.
Tôi và em ôm nhau nằm xuống ngay tại ghế hát lúc nào không hay. Khoảng 1 tiếng sau, trong khi các bà vẫn đang hò hét thì tôi mới tỉnh dậy, 1 tiếng chưa đủ cơn say nhưng nó cũng làm tôi đỡ hơn 1 chút, đủ tỉnh táo rằng mình vừa ôm em vào lòng. Một cảm gác mềm mại, ấm áp. Tôi không phải là một kẻ lợi dụng nhé, nhưng trong hoàn cảnh như thế, Nga gục đầu vào lòng tôi thì biết làm sao được.
Cả lũ giải tán trong cơn tê tê, phê phê do rượu dừa kết hợp với 2 két Haniken. Tôi là con trai nên được giao nhiệm vụ đưa Nga về, vì con bé say không biết cái gì cả. Đưa em ra xe, em ngồi đằng sau ôm chặt lấy tôi ( say mà không ôm thì chắc hôm sau nằm viện răng hàm mặt là cái chắc ).
Tôi bảo: Anh đưa em về nhà em nhé, mà e đọc cho a địa chỉ đi.
Đúng là con gái đã say thì cũng chẳng biết gì, mà trong lúc đó thú thật tôi không biết em có biết gì hay không. Với giọng lè nhè, em bảo:
Em không muốn về, a đưa em vào nhà nghỉ đi.
Trời đất ơi, choáng, không phải choáng vì say mà choáng vì em. Tôi nói thế nào em cũng không nghe và còn khẳng định:
- Nếu a không đưa em đi, em tự đi…
Thú thật chứ gái dâm tôi gặp nhiều rồi nhưng chỉ là lúc người ta động chạm đến tột đỉnh hoặc trong tình cảnh gạo đã nấu thành cơm. Tôi không ngờ trong miệng em lại phát ra những câu nói sấm sét như thế. Tôi cũng đang say, mà say thì ai biết gì, nhưng tôi vẫn còn kiểm soát được hành động của mình và biết làm thế nào cho đúng.
Sau một hồi phân vân tôi cũng đành đưa em vào một nhà nghỉ ở gần đó. Nhưng cũng phải cách xa cơ quan và nhà em kẻo mọi người lại nghĩ linh tinh và nói không hay về em và tôi. Thực sự, em cũng khá xinh và chơi ( như đã miêu tả), nhưng hoàn toàn chưa có lúc nào tôi có ý định và có ý nghĩ táo tợn thế này cả. Vừa đưa em lên phòng, đặt em xuống giường cho em nằm nghỉ cho đỡ mệt rồi tôi lặng lẽ ra về.
Khi vừa đắp cho em cái chăn tôi ngắm nhìn em 1 lúc thật lâu. Em là một con người có cá tính mạnh mẽ, tôi biết điều đó nên những việc em làm cũng chỉ là bản năng bình thường. Lúc có men say thì con người ta có ai kiểm soát được bản thân đâu. Tôi lại chợt nhớ về cái lúc chúng tôi cạn hết 2 két bia hồi nãy, thú thật cho đến bây giờ tôi và em vẫn chưa lý giải được tại sao hai đứa lại ôm nhau nằm trong hoàn cảnh đó .
Tôi lặng lẽ đặt bàn tay lên má em vuốt ve để cảm nhận sự gần gũi. Tôi cũng không biết sao nữa, đã có lúc tôi nghĩ không tốt về em. Mà thực sự em cũng không tốt thật, có kém gì trong suy nghĩ của tôi đâu . Cảm giác ấm áp và khó tả. Nhìn em ngủ như một thiên thần ngây thơ, trong trẻo (mặc dù em chẳng ngây thơ tý nào).
Bỗng bàn tày em cầm chặt lấy tay tôi, đôi mắt mở từ từ.
Lúc đấy thật sự tôi hoảng hồn. Cảm giác như 1 thằng ăn cắp bị bắt quả tang ấy. Tôi giật bàn tay trở lại. Ôi mẹ ơi, tôi cứ như người trở về từ cõi chết mất.
Tôi chỉ kịp nói một câu:
- Anh xin lỗi, anh cũng không có ý gì đâu.
Em nhìn tôi với ánh mắt nghi ngại và nói:
- Không sao mà anh
- Ừ, mà thôi em nghỉ sớm đi, anh cũng đi về, muộn rồi.
Tôi lại 1 lần nữa đứng ngẩn tò te như thằng đần ( chắc chưa có lúc nào cái mặt lại ngu ngu như thế này ) khi nghe em nói:
- Ở lại với em đêm nay đi. Em ở 1 mình sợ lắm.
Tôi lẳng lặng ra về với chỉ một câu nói: Anh không thể. Và tôi bỏ lại em một mình với ánh mắt buồn bã và ra về.
Tôi chắc chắn sẽ có người bảo tôi là ngu ( vì mời anh xơi rồi mà còn không ăn). Tuy lúc đó tinh thần không được tỉnh táo nhưng tôi vẫn ý thức được rằng, tôi và em chưa có gì cả. Tôi cũng chưa có gì gọi là đặc biệt đối với em. Tôi cũng không có ý định chiếm đoạt em trong hoàn cảnh này, vì thực sự tình cảm của tôi và em chưa đến mức. Nó chỉ dừng ở mức đồng nghiệp mà thôi.
Thực sự chuyện đó chưa có gì đặc biệt cả cho đến khi tôi bước ra ngoài. Một cảnh tượng mà có lẽ làm tôi giật mình tập 2 . Bố em – tức Giám đốc Đài Truyền Hình… đang ôm cô bồ nhí và bước ra khỏi nhà nghỉ.
Sao nó lại trùng hợp đến thế chứ, miệng tôi lẩm bẩm. Trong đầu tôi cũng bắt đầu sụp đổ hình tượng về ông. Ở cơ quan, mọi người đều coi ông là nhất, đơn giản thôi vì ông là Giám đốc mà, quyền sinh, quyền sát, làm việc… đều trong tay ông. Nhưng mà cái mác Huy hiệu 30 năm tuổi đảng cũng sự gương mẫu ở cơ quan khiến tôi thần tượng ông từ cái ngày đến làm việc. Bác nào làm ở cơ quan nhà nước như tôi cũng cảm thấy thế thôi, vừa nể nói đúng hơn là sợ cấp trên của mình.
Tôi rất lo lắng và run sợ, sợ bị ông ấy nhìn thấy. Nói thật chứ lúc ấy có chục lít rượu hay và két bia trong người đi nữa thì tôi vẫn phải tỉnh như sao, căng mắt, vểnh tai cần thiết lắp thêm mấy cái đèn vào để soi xem ông ấy thế nào còn biết đường mà chuồn sớm chứ để ông ấy nhìn thấy thì cũng chết.
Trong đầu tôi có bao nhiêu là viễn cảnh xảy đến. Tôi cũng rất sợ vì người ở trong phòng mà tôi vừa bước ra chính là con gái của ông, tình ngay nhưng lý gian, ai mà giải thích mà biết được tôi có làm gì con gái ông không. Nhưng chỉ cần thấy 2 đứa vào nhà nghỉ coi như tôi xong đời. Xong cái sự nghiệp, công việc mà tôi dày công xây dựng. Nhưng mà đôi lúc tôi cũng thấy lạ, người vụng trộm là ông ta chứ đâu phải tôi. Nhưng thói quen của người Việt Nam ta là thế, cấp trên sai thì coi như không, mình mà trái thì cứ liệu hồn.
Ông ta sắp bước lên rồi, tôi biết làm thế nào, cái cầu thang của nhà nghỉ này người lên xuống sẽ đụng vào mặt nhau. Chạy sang phòng khác ẩn thì đúng lúc cặp đôi hoàn hảo nào đang hành sự thì cũng tiêu đời. Tôi liền quay ngược trở lại phòng của em và ở trong đó.
Ôi mẹ ơi khi tôi bước vào, một cảnh tượng đập ngay vào mắt tôi. Em đang nguyên Vân 100%. Tôi nghĩ thầm, bố sư sao nhanh thế. Lúc tôi đi ra ngoài cũng là lúc em cởi đồ ra đi tắm (Tôi vừa ra nên em chưa kịp chốt cửa trong). May mà em chưa chốt cửa, không phải để tôi nhìn thấy cảnh này mà là vì nếu em chốt thì tôi chỉ có đường độn thổ mà chốn thôi. Em quay mặt lại phía tôi
Thấy có người bước vào phòng, chưa cần biết ai, phản xạ đầu tiên của em là lấy 2 tay che 2 chỗ nhạy cảm nhất của mình. Ánh mắt hoảng sợ, có lẽ em đang định hét lên, tôi liền nói thật nhanh:
- Anh Vũ đây, em đừng sợ
Tôi và em cả 2 đều ngượng ngùng nhìn nhau. Đây không phải là lần đầu tôi nhìn thấy thân thể của một người con gái nhưng hôm nay tôi bỗng thấy nó đẹp lạ lùng. Mặc dù dưới ánh đèn ngủ lờ mờ sắc đỏ đôi vú tròn nhô cao đang bị bàn tay che ngang, cùng với mông khêu gợi. Dù có muốn hay không thì tôi cũng đã nhìn thấy rồi. Một hình ảnh mà khiến tôi nhớ suốt đời.
Hai đứa im lặng nhìn nhau vài giây rồi em nói, câu nói như xua tan không khí im lặng, cũng là để cho 2 đứa đỡ ngại
- Anh vừa về cơ mà, sao quay lại đây làm gì.
Tôi ra ký hiệu im lặng cho đến khi những tiếng bước chân đi lên xa dần. Chuyện đó có lẽ sẽ được ghi vào lịch của cuộc đời tôi như là cuộc thoát chết mạo hiểm nhất.
Tôi chỉ kịp nói với em rằng:
- Anh sẽ giải thích sau rồi 3 chân 4 cẳng đi về thẳng
Lần 1, do cái lương tâm của tôi không cho phép. Lần 2 có lẽ là do sợ hãi đã áp đảo cả cái nhục dục, phần người của tôi đã chiến thắng phần con.
Tôi bước ra đường với những suy nghĩ bộn bề. Về cả bố em và em. Nhưng tôi nghĩ đến em nhiều hơn, tôi cảm thấy thương em, tôi cũng đã hiểu nguyên nhân mà hôm nay em lại uống quên đời như thế. Tôi càng không quên tôi đã ôm em vào lòng, đã được nhìn thấy thân thể ngọc ngà của em.
Cả đêm nằm suy nghĩ, tôi cũng không biết tôi đối với em là gì nữa? Vừa thương cho hoàn cảnh, vừa quý do làm việc với nhau lâu ngày. Đôi lúc như thế này cũng thấy nhớ nhớ. Hay là tôi có cảm tình với em thực sự?.. Bao nhiêu câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu tôi rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Sáng ra uể oải đến cơ quan, mấy bà trong phòng cứ nghĩ mình này nọ với con bé hay sao mà còn trêu đại loại như:
- Hoạt động quá sức hả em? Phải giữ gìn sức khỏe chứ…
Rồi bà nào bà đấy cười như chưa được cười bao giờ. Tôi mệt mỏi nên cũng chẳng nói được lời nào cả. Hôm nay, tôi cũng không thấy em đi làm. Hỏi các bà trong phòng thì cũng không ai biết. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngại. Tôi biết chắc trong đầu các bà ấy nghĩ là tôi làm gì con bé nên hôm nay nó nghỉ…
Tôi lúc này cũng thực sự lo lắng. Xuống cơ sở phỏng vấn, lấy tin bài mà tâm hồn cứ treo ngược lên cành cây. Đi xuống doanh nghiệp lại hỏi năm nay được mùa không…? Ông quay phim cùng kíp làm của tôi cũng cảm thấy tôi có gì đó lạ, họ hỏi han tôi cũng chỉ trả lời cho qua. Ông ấy như nghĩ tôi thất tình ( Mà thất tình thì ai chẳng buồn), người ta đâu có biết tôi còn lo lắng hơn thế nữa ấy chứ.
Trong đầu tôi đang đặt ra nhiều câu hỏi, liệu có phải vì sự cố đêm qua mà em tránh né tôi. Hay em ngại với tội, với mọi người. Tệ hơn nữa, hay là hôm qua em và bố em chạm mặt nhau ở trong đó. Tôi lấy hết can đảm nhấc máy gọi em trong khi tôi thú thật vẫn còn cảm thấy ngại. Nhưng lại không liên lạc được.
Em bặt vô âm tín đúng 1 tuần. Trong phòng mọi người cũng không dám hỏi nhiều vì nói thật cơ quan này khác gì là nhà của em đâu. Mọi người chỉ biết chia nhau công việc theo sự sắp xếp của ông trưởng phòng. Và chỉ nhận được thông báo chung chung là em có việc bận nghỉ.
Hôm đó, chiều chủ nhật sau 1 tuần không liên lạc được với em thì hôm nay tự nhiên em nhắn tin cho tôi:
A đang ở đâu đấy? E đang ở dưới biển x này. A có thể xuống đón em được
không?
Thôi thở phào nhẹ nhõm. Cái thứ nhất vì em đã liên lạc lại. Cái thứ hai, giả sử em có ngại và xấu hổ sau hôm đó và muốn tránh mặt tôi thì giờ đây lại trở lại bình thường. Tôi cảm thấy vui hơn, 1 tuần không nói chuyện với em, tôi cũng cảm thấy nhớ. Tôi lần này dám khẳng định, tôi có tình cảm với em thực sự, nó không còn mơ hồ như cách đây 1 tuần. Các bác cũng biết trong khi yêu nhau con người ta cần 1 khoảng lặng để cảm thấy cần nhau hơn.
Tôi nhắn tin cho em cứ ở đó chờ anh, anh sẽ xuống bây giờ.
Dắt xe máy ra khỏi nhà lúc đó cũng đã 6h chiều.Hôm nay nhà tôi có khách, bác tôi ở Hà nội về, nên nhà tôi làm cơm đãi bác.
Mẹ tôi thấy tôi đi liền nói: - Chuẩn bị ăn cơm, không ở nhà còn đi đâu nữa?
- Con đi có chút việc, mẹ cứ bảo mọi người ăn cơm đi, hôm nay con về muộn.
Mẹ tôi nhìn tôi lắc đầu ngán ngẩm, tôi biết bà đang suy nghĩ trong đầu rằng tôi lớn rồi mà vẫn ham chơi…
Vì tính tôi từ bé rất ham vui, hễ ai rủ đi đâu chơi thì kể cả chưa ăn hay đang ăn cũng bỏ đó để đi. Huống gì hôm nay là bác ruột tôi, người đã giúp gia đình tôi rất nhiều, tôi cũng ở nhà bác trong mấy năm học trên đó. Tôi cũng vui vẻ thôi, tôi tự nhủ rằng: Mẹ ạ, con đi đến với tình yêu của con. Bác ở lại chơi còn lâu mà .
Phi xe lao vun vút trong tối, mãi khoảng hơn hơn 1 tiếng sau tôi mới đặt chân được đến biển. Phần vì đường khó đi, lại tối. Mà chẳng có mấy ai đi như tôi lúc này cả. Khi con người ta vui, tìm đến tình yêu của mình thì thời gian, khoảng cách dường như là vô nghĩa phải không các bạn
Ai nhà gần biển hoặc từng đi chơi biển vào lúc này thì mới thấm, nó lạnh thế nào. Trời càng về tối trời càng lạnh. Mới có gần 8h thôi mà tôi cứ ngỡ đang giữa đêm đông. May quá, xác định ra biển tôi cũng cầm theo 1 cái áo thu đông mỏng. Trời tháng 11, chưa lạnh nhưng cũng không nóng. Cái man mác của mùa thu và hương gió biển tạo cho tôi một cảm giác khó tả. Đúng là khi con người ta vui. Tôi lấy điện thoại gọi cho em xem em đang ở đâu vì tôi nhìn mãi cũng chẳng thấy:
- Em đang ở chỗ nào đấy. Sao a nhìn mãi chẳng thấy.
- E đang ở đằng sau anh đây?
Trời ơi, đúng là. Con bé đứng đằng sau tôi từ lúc nào mà tôi chẳng biết. (Tối muộn lúc nữa, mà ra đây 1 mình chắc đứa nào đứng sau tôi lại tưởng oan hồn thì .)
Tôi quay lại nói:
- Đứng đây mà không nói, làm a tìm mãi chẳng thấy đâu (Điêu 1 tý, vì vừa mới ngó qua không thấy đã gọi ngay rồi )
- Em ngồi ở chỗ cây phi lao kia, thấy anh nhìn mãi không thấy nên em ra đây.
Hai đứa cùng nhau đi dạo dưới bờ biển, biển buổi tối rất đẹp phải không các bạn, không những thế đi bên cạnh tôi còn là một cô gái xinh đẹp nữa cơ . Khung cảnh lãng mạn y hết phim Hàn quốc ( mặc dù tôi ghét phim Hàn , sorry ai Fan của phim Hàn nhé). 2 đứa đi cạnh nhau, ngại ngùng, chẳng ai nói được câu nào. Tôi lấy hết dũng khí của 1 đấng nam nhi để cầm tay nhẹ lấy em . Tôi dám cá rằng, bạn nào đi với bạn gái trong hoàn cảnh đó cũng thế mà thôi . Đây có lẽ là lần cầm tay đầu thứ 100 cũng nên . Tôi quay sang hỏi em.
- Sao mấy hôm nay em đi đâu vậy? Em có chuyện gì buồn à?
- Em cảm thấy mệt mỏi quá anh ạ, nên em muốn yên tĩnh một thời gian.
- Em vẫn buồn chuyện gia đình à.
- Vâng! Dạo này bố mẹ hay cãi nhau, em cảm thấy mệt mỏi khi ở nhà.
Ôi mẹ ơi, bảo sao dạo này áp lực công việc cũng nặng thế, công việc bị giao nhiều hơn, mà ông cũng hay cáu gắt với các phòng ban… Tưởng ông có bồ nhí thì tươi tỉnh ai dè còn vụ bố Giám đốc cãi nhau với vợ. Chắc lại về khoản bồ nhí đây , nhưng tôi cũng không dám nói cho em biết chuyện tối hôm đó vì nếu nói chắc tiêu đời rồi. Tôi càng nghĩ càng thương em, cũng thương luôn cho mẹ em, bởi vì có lẽ cô bồ nhí kia đã gieo vào trong đầu ông Giám đốc già những suy nghĩ khiến ông muốn từ bỏ gia đình để về với cô ta. Tôi biết thừa, cô ta chắc chẳng yêu thương gì ông này đâu, do tiền bạc, địa vị, công việc của ông mà thôi.
Tôi càng nắm chặt tay em hơn nữa, như thế chúng tôi là một cặp mặc dù chưa ai nói ra .
- Thế bây giờ em cảm thấy đỡ hơn chưa, đã có thể đi làm được chưa?
- Dạ vâng! Em cũng đỡ hơn rồi, xuống đây 1 tuần không khí thoải mái nên cũng đỡ hơn anh ạ.
Nếu không phải em, mà là 1 người khác trong phòng nghỉ 1 tuần thì chắc tôi đã la um lên vì công việc chất lại chỉ có tôi phải làm. Trong khi đó thì em tự do nhảy múa .
Tôi thì thầm vào tai em:
- Ừ, lúc đầu anh lại cứ tưởng em giận và tránh mặt anh cái chuyện hôm nọ cơ.
- Em cũng không để bụng đâu anh, lúc đó có ai biết được gì đâu mà.
(Trời ơi, không biết mà em lại rủ anh ở lại… ) nghĩ thế nhưng không nói đâu, ngu gì mà nỏi a câu đó
Tôi đáp:
- Cho anh xin lỗi nhé, anh cũng không có ý. Còn đến 1 lúc nào thích hợp anh sẽ nói cho em hiểu.
Tôi và em ngồi xuống 1 bãi cát, tôi thì muốn nghỉ chân vì đi đường cũng mệt lắm rồi. Còn em thì muốn ngồi xuống để nhìn cảnh biển hơn. 2 cái bóng cạnh nhau, càng ngày càng sát nhau hơn, em dựa đầu vào vai tôi. Em nói:
- Em hỏi 1 câu nhé.
- Ừ, em hỏi đi, anh sẵn sàng.
Trong đầu tôi nghĩ cùng lắm em hỏi anh có bạn gái chưa, quá đáng lắm thì thế này bao giờ chưa, chuẩn bị kịch bản nói như máy rồi. Ai ngờ…: Vì sao hôm nọ anh không ở lại? Có phải vì em đã chủ động không?
Chẳng lẽ lại quay lại nói với em: Cái này đâu có trong kịch bản anh nghĩ ).
Rồi tôi im lặng, không dám trả lời câu hỏi đó của em
Hai đứa lặng im không ai nói câu nào cả. 1 lúc sau tôi mới có dũng khí trả lời .Tôi đặt tay bên bờ vai em, kéo nhẹ em vào lòng mình, ôm em và nói:
- Anh cũng không biết nữa, thực sự lúc đó anh chỉ nghĩ rằng nếu anh làm chuyện đó thì chẳng khác gì anh là kẻ lợi dụng, anh không muốn em và mọi người nói về anh như thế. Em hiểu không?
Em dường như cũng đồng tình lặng yên nghe tôi nói, đôi bàn tay em siết chặt lấy bàn tay tôi hơn.
Đã là con gái, tôi dám khẳng định rằng dù bề ngoài, tính cách, hay họ thể hiện ra bên ngoài thế nào thì chắc chắn trong họ vẫn có những phút yếu lòng, những lúc mà tình cảm thắng cả lý trí. Dù có mạnh mẽ hay cá tính đi chăng nữa thì em cũng đã ở trong vòng tay tôi rồi. Lần này khác với lúc đi hát nhé, vì lúc đi hát là lúc say, mặc dù chưa có j lúc đó, tôi ôm em cũng chỉ là để chia sẻ, còn lúc này là vì tôi có tình cảm với em thực sự. Hay nói thẳng ra là Tôi yêu em, và có lẽ em cũng vậy.
Tôi cảm nhận được những giọt nước mắt đang chảy trên gương mặt em, tôi không biết đó là gì, là tủi hờn, vì gia đình, hay vì hạnh phúc nữa. Nước mắt con gái dường như là vũ khí mạnh nhất làm con trai siêu lòng. Đặt tay lên má lau những giọt nước mắt cho em tôi hỏi:
- Vì sao em lại khóc, anh làm em buồn à?
- Không! Em phải cảm ơn anh mới đúng, lúc em buồn anh đã ở bên em chia sẻ tâm sự, còn uống với em nữa. Và đến bây giờ em thực sự cảm thấy hạnh phúc khi ở bên anh, anh đã em vui trở lại, em sẽ không bao giờ quên cái ngày hôm nay đâu.
…Em yêu anh…
- Tôi biết rằng em yêu tôi, nhưng tôi không nghĩ rằng em có thể nói ra. Trong đầu tôi đã nghĩ sẽ nói yêu em thế nào rồi em mới đồng ý, nhưng với tính cách của em thì đúng là mọi chuyện khó lường .
Tôi đặt tay lên gương mặt em. Dưới ánh đèn lờ mờ của những nhà hàng quanh bãi biển tôi thấy được ánh mắt hạnh phúc của em. Em đẹp như thiên thần thật (Lần này là thiên thần đúng nghĩa, chứ không như tôi nói mấy cháp trước là “thiên thần” lúc ở trong nhà nghỉ đâu ).
Tôi nhẹ nhàng, từ từ đặt lên môi em một nụ hôn….
- Anh cũng yêu em Nga ạ.
Tôi và em trao cho nhau những nụ hôn say đắm nhất. Tôi chỉ muốn hét lên rằng: Tôi là người hạnh phúc. Tôi và em cứ thế quấn lấy nhau cho đến khi trời trở về khuya, tôi và em mới đi về.
Có lẽ từ bé đến giờ tôi mới có một cuộc tỏ tìn lãng mạn và dạt dào cảm xúc như thế. Đưa em về nhà thì đã đồng hồ cũng đã 1 giờ. Tôi thấy trong lòng vui vẻ, yêu đời. Nhắn cho em 1 cái tin trước khi đi ngủ đại loại là:
- “Ngủ ngon nhé, cô bé của anh. Anh yêu em nhiều. Hẹn gặp em trong giấc mơ của a hjhj.” . ( Nghĩ lại vẫn thấy sến)
Tôi cũng nhận lại được 1 tin nhắn.
- “Vâng! Em biết rồi, ngốc ạ hjhj. Ngủ ngon a nhé, yêu a.”
Trời ơi, tôi biến thành thằng ngốc từ khi nào vậy. Đúng là khi yêu con người ta có lắm cái lạ lùng, tự cho mình hoặc người yêu mình là ngốc, là cún, là khùng…. Thậm chí còn hơn thế nữa . Nhưng nói gì thì nói từ hôm nay tình cảm của tôi và em đã bước sang 1 trang khác.
Chúng tôi chính thức trở thành 1 cặp.
Ngày hôm sau, đúng là: Trời trong xanh, sương sớm long lanh, mặt nước xanh xanh, cành lá rung rinh, Bầy chim non hát ca vang, đàn bướm lượn tung tăng bay lượn . Tâm hồn tôi bỗng như trẻ lại mặc dù bây giờ cũng chỉ có vài cái tuổi ranh .
Tôi dậy sớm hơn thường lệ đi dạo quanh cho khoan khoái đầu óc. Và cũng không quên nhắn cho em 1 cái tin ngọt ngào:
- “Chủ thuê bao 0985.555.xxx vừa nhận được lời chúc buổi sáng ngọt ngào nhất, đó là một nụ hôn từ chủ thuê bao 0987.xxx.xxx hjhj.”
Ngay sau đó tôi cũng nhận được tin nhắn.
- “Ck yêu dậy sớm thế à, yêu ck nhiều”
Tôi lại được thăng chức thành Chồng từ ngày nào thế không biết. Tôi nói có sai đâu, tình yêu nó làm người ta hay ngộ nhận một cách ngọt ngào thế đấy .
Đang nghĩ lung tung chưa kịp nhắn tin lại thì em đã gọi:
- Ck mải tơ tưởng đến ai mà không trả lời thế hả
- Đâu có, anh đang đi dạo nên không để ý có đt
- Đi dạo hay đi ngắm gái, nghi ngờ lắm haha…
- Nói thật mà, em đã xem chương trình “Tin hay không tùy bạn chưa” hehe.
- Uhm rồi tin, thôi về đi, lát qua đưa em đi ăn sáng rồi đi làm.
- Thôi em ơi, anh mà đến, bố em nhìn thấy thì chắc anh nát 1 đời hoa, tan 3 đời bướm. Anh ngại lắm.
- Hôm nay tự nhiên em thấy bố em có vẻ dễ tính lắm. Mà mình yêu nhau chứ có gì đâu anh.
Tôi ậm ừ cho qua rồi cũng đến đón em như đã hẹn. Hôm nay là ngày đầu tuần, cơ quan tôi họp giao ban sớm để triển khai tin bài cho các phóng viên, nếu có ai đi làm xa thì cũng tranh thủ đi làm cho kịp phát sóng bản tin trưa hoặc tối. Nhìn ai cũng phấn khởi cả vì quả là hôm nay ông giám đốc chắc được cô bồ nhí kia tiêm cho 1 liều doping tinh thần .
Thời gian trôi đi, lúc chỉ có 2 đứa trong phòng thì rất tình cảm, vẫn ánh mắt nhìn đắm đuối, những nụ hôn trao vội vàng, tôi thấy vui lắm, vì luôn có một người chia sẻ và ở bên mình. Tôi càng cảm thấy yêu em hơn, nhưng chưa lúc nào tôi và em đi quá giới hạn trong thời gian này cả.
Đôi lúc em mời tôi đến nhà ăn cơm với bố mẹ em. Lúc đầu tôi cũng run lắm, nhưng dần dần cũng quen, bố em cũng có vẻ quý mến tôi vì chất lượng tác phẩm của tôi không tồi chứ chưa cần nói là khá tốt. Một phần là vì tôi cũng được coi là một đứa hiền lành, tử tế, gia đình lại không đến nỗi. Mà quan trọng hơn, trong mắt ông, ông tin tưởng tôi đã đưa đứa con gái của ông trở lại với cuộc sống giản dị, đơn thuần chứ không ngỗ ngược, ăn chơi, đàn đúm như ngày xưa nữa. Và từ đó công việc của tôi cũng phần nào đã giảm đi được chút áp lực.
Mọi người trong cơ quan tôi cũng đã biết chuyện tôi và em yêu nhau. Cũng có đôi lúc lời ra tiếng vào nói rằng tôi cơ hội rồi nọ kia. Em cũng hiểu rằng tôi đã bị sự ghen ghét đố kị đó làm ảnh hưởng đến suy nghĩ rất nhiều. Đôi lúc tôi không kìm được sự bực tức đối với mọi người. Đã có lúc tôi muốn từ bỏ để cho tôi đỡ bị mang tiếng, em đỡ buồn hơn. Nhưng chính những lúc như vậy, những lời động viên và tình yêu của em đã làm tôi vượt qua điều đó
Bây giờ tôi mới thấm thía câu nói mà ông thầy dạy cấp 3 tôi từng khuyên: “Chó cứ sủa, trắng vẫn sáng, và đoàn người cứ đi”.
Tôi không có ý chửi những lời đàm tiếu dị nghị kia đâu, vì thực sự tôi cũng nghĩ đó là bình thường, nếu vào hoàn cảnh tôi biết đâu tôi cũng sẽ nói như thế.Nhưng quan trọng là mình biết bỏ mặc những lời nói đó để sống, thậm chí sống khỏe. Qua đó, họ cũng đã dạy cho tôi biết thế nào là Nhẫn…
Còn tôi với em, ngày ngày hai đứa vẫn tối tối rong ruổi trên khắp các ngõ ngách, phố phường của thành phố bé nhỏ xinh đẹp này. Từ quán cà phê, kem, bánh, ốc… cho đến những quán nước không có nơi nào mà tôi không lê la ( Đôi lúc nghĩ lại mình như là ma xó ). Nhưng vì tình yêu ta có thể làm tất cả .
Nói thêm về em một chút, có lẽ các bác đang thắc mắc em giờ đây trông như thế nào? Thời gian tôi và em yêu nhau, em đã thay đổi đi trông thấy, tất nhiên là tích cực nhất là vẻ bề ngoài.
Em đã để tóc dài hơn một chút, nói chung nhìn nữ tình, chứ không còn vẻ tomboy cá tính “bề ngoài” như thủa ban đầu gặp em. Đến cơ quan, thay bằng những bộ đồ cá tính là những trang phục công sở, váy hoặc zip… Đôi lúc là những chiếc áo thun đơn giản và quần Jeans, tôi hoàn toàn không tác động gì đến sự thay đổi đó.
Những thay đổi như thế đã tô đậm vẻ bề ngoài xinh xắn, đáng yêu của em. Đôi má hồng, cặp môi đỏ mọng, em cười khá duyên. Nhìn em khá gợi cảm, đi trên phố lắm lúc tôi cũng khá “Uất ức thần chưởng” vì ghen, bởi thỉnh thoảng có những cặp mắt hau háu nhìn vào bộ ngực phập phồng sau chiếc áo mỏng của em.
Tôi đã làm em thay đổi, sự thay đổi lạ kỳ. (Lúc đó tôi chỉ chửi thầm, mấy thằng dê già, mặc dù tôi cũng chẳng kém chúng nó là bao )
(Còn ae muốn biết gương mặt em thế nào thì có lẽ tôi cảm thấy em khá giống với Loan ( Linh Phương)- trong Nhật ký vàng anh cũ. Thế cho các bác đỡ phải tưởng tượng linh tinh ).
Hôm đó, sau khi vừa tan sở, tôi chở em về.
- Anh, hay bây giờ xuống biển chơi đi
- Hả, bây giờ luôn á em, hay để hôm nào chủ nhật rồi đi đâu thì đi.
- Không! Em thích đi bây giờ.
Em vẫn thế, vẫn đôi chút ương nganh, nói chung là vẫn hơi ngang .
- Ừ, thế cũng được, em đúng là cầm tinh con cua rồi.
- Thế mới là ck ngoan của em…
Tiếng cười vui vẻ, pha lẫn với khoái trí và hạnh phúc cũng khiến tôi cảm thấy sự trẻ con của em.
Xuống tới biển cũng đã khoảng gần 7h, trời đang tối dần, đã có những ánh điện từ các nhà hàng, các quán nước. Buổi tối biển lung ling, trang hoàng hôn, ít ra đến lúc này tôi cảm nhận được như thế.
Sống mãi trong thành phố ngột ngạt, đôi lúc hít khí trời kiểu này cũng làm con người ta khoan khoái, nhất là lại đang đi với người yêu thì chẳng còn gì sướng bằng (Không tin các bạn thử mà xem
Cõng em đi dọc bãi biển, dù rất là mệt nhưng câu châm ngôn cửa miệng của tôi vẫn là “ Vì tình yêu ta có thể làm tất cả” .
Em bắt tôi nhặt những mảnh vỏ sò, những con ốc biển. Người ngoài nhìn vào có lẽ bảo tôi hâm cũng nên, nhưng thôi “Hâm nhưng mà biết quan tâm” thế là được rồi.
- Cứ như thế này mãi thì thích anh nhỉ.
Tôi thề là lúc đó tôi chỉ cười, tôi liên tưởng đến câu của Chí Phèo và Thị Nở sau cái đêm 2 đồng chí ấy “hoạt động cách mạng” ở vườn chuối cũng y như câu của em .
Cũng thích thật, bời vì lúc đó trái đào tiên của em áp sát vào lưng tôi, ấm ấm, êm êm. Tôi cũng thích cái cảm giác này, cái cảm giác va chạm về xác thịt mặc dù chỉ là ở bên ngoài. Em thì cứ hồn nhiên vui vẻ, tôi thì vẫn cứ mải suy nghĩ cái đen tối (trong lúc đó ai không đen tối mới lạ ).
May thế, lúc đó lại có một chiếc áo mưa to hơn cái khăn trải bàn được dải xuống nền cát trong cái vườn phi lao. . ( Tôi nghĩ thầm thằng ngu nào hoạt động xong lại vất ở đây rồi, nhưng thôi nó ngu thì tôi mới có chỗ mà nghỉ chứ ).
Hai đứa nằm trải dài trên bãi cát trong rặng phi lao để cảm nhận tiếng sóng biển, và hương gió biển. Lúc nãy cũng đã muộn nên ít có người. Em nằm vào trong lòng tôi, tôi thì thầm vào tai em những lời yêu thương nhất.
Ngắm gương mặt xinh đẹp của em tôi đặt lên đôi môi em một nụ hôn, Em đáp lại tôi cũng không kém. Hai đứa cứ quấn lấy nhau chẳng rời. Đôi bàn tay tôi đặt bên bầu ngục của em. Nó khá to và tròn, em dường như cũng chẳng phản đối.
Đôi mắt lim dim, đôi môi tham lam của tôi dần dần chuyển qua tai, xuống đến cổ. Em chỉ biết nhắm mắt lại cảm nhận. Rạo rực, hồi hộp đó chính là cảm giác của tôi lúc đó.
Xoa ngực em được 1 lát từ bên ngoài, đôi bàn tay tham lam của tôi đã luồn vào được bên trong. Vừa chạm vào đã khiến tôi như không muốn dứt ra nữa. Xoa xoa 1 lúc, tôi mân mê từng đầu vú một. Tôi biết em đang có cảm giác nhột nhột, nhưng trong khung cảnh này, tôi không kìm được lòng mình. Em sẽ là của tôi.
Tôi bỏ tay dần ra khỏi vú em, dần dần đưa xuống dưới. qua lớp da bụng rồi tay tôi luồn dần đến điểm nhạy cảm nhất. Qua lớp quần đang áp sát vào tôi tay tôi luồn hẳn vào bên trong. Tay tôi xoa xoa bướm của em từ bên ngoài rồi tham lam đi vào bên trong chiếc quần lót. Tôi nhận thấy bướm của em đã ướt nhẹp từ lúc nào rồi. Tay tôi móc vào bên trong. Ngón tay của tôi đưa vào từ từ. Dâm Vân của em ra khá là nhiều. Lưỡi tôi và em vẫn đang gắn chặt với nhau. Trong hơi thở gấp gáp của em vang lên những tiếng ư…ư.. nhẹ nhàng. Tôi và em cảm thấy được một sự kích thích tột độ. Những ngón tay tôi móc bướm em được 1 lúc rồi tôi lại luồn lên trên.
Tôi cởi từng nút cúc chiếc áo sơ mi của em ra. Từng chiếc, từng chiếc một. Vừa cởi từ từ, đôi môi tôi và em vẫn đang hòa vào nhau. Nhờ thủ thuật đá lưỡi, tôi đã làm em mê mệt chẳng phản ứng được gì cả. Hôm nay em mặc một chiếc áo lót màu trắng, chẳng ngần ngại gì, vòng tay qua lưng tôi cởi luôn chiếc áo vướng víu đó ra. Rồi luồn luồn xuống phía dưới cởi từ từ hai chiếc quần của em ra nốt.
Do hôm đó nhìn ở trong nhà nghỉ, tôi cũng nhìn thấy mờ thôi, đến hôm nay thì thực sự cảm giác rất khó tả. Vú của em cao và tròn, ấm ấm, lần này tôi được nhìn ngay tận mắt. Mu bướm của em cao cao, có một ít những sợi lông.
Tôi sững người lại, ngắm nhìn em một lúc, gương mặt em ửng hồng biểu lộ sự ngại ngùng, tôi cảm thấy thế. Môi của tôi chuyển từ đôi môi của em, rồi lên má, xuống vành tai, dần xuống cổ cuối cùng tôi dừng là ở cặp vú tràn đầy nhựa sống này. Tôi mút, mân mê, kích thích em. Hết hôn rồi chiếc lưỡi tôi ngoáy rồi lại mút sâu vào bên trong miệng. Tôi nhận thấy những hơi thở của em càng ngày càng gấp gáp hơn, em không nói với tôi một lời nào cả. Trong lúc này, ngoài những tiếng rên khe khẽ, những khoái cảm bước đầu, liệu ai còn nói được điều gì nữa.
Miệng tôi mân mê đầu vú em được một lúc rồi cũng chuyển xuống phía dưới. Khi lưỡi tôi chạm xuống phía cửa mình rồi chui vào trong. Khi chạm đến điểm nhạy cảm nhất thì tôi cảm nhận em đang cong người lên.
Như thế càng làm tôi kích thích, đưa lưỡi vào liếm xung quanh. Mùi tanh tanh, ngai ngái ở trên mũi, lên lưỡi nhưng tôi cũng mặc kệ, vì đây là mùi của em đến lúc đó cái gì thì cũng thành thơm tho hết. Chắc lúc này ngoài trời sập mới ngăn tôi dừng lại sự kích thích em mà thôi.
Đã đến lúc tôi và em trao nhau, là tất cả của nhau. Tôi ngừng lại 1 lúc, cởi phăng chiếc áo phông và chiếc quần của tôi ra. Cậu bé của tôi như bị kích thích tột độ giờ cũng đã được giải phóng ra phía ngoài quần. Tôi nằm đè lên người em.
Lưỡi của tôi và em lại quấn lấy nhau. Rời bờ môi em, hai chân tôi quỳ xuống, chim của tôi đang đứng ở cánh cửa thiên đàng. Tôi rà rà, kéo dọc chim của tôi theo khe bướm để thấm ít nước nhờn, cho vào cho dễ. Từ từ đút vào trong, nhẹ nhàng, uyển chuyển. Bướm của em rất khít, phải khó khăn tôi mới cho vào được. Chim vừa đi vào được một nửa, tôi chạm vào vật cản, tôi nghĩ trong đầu bằng sự hạnh phúc tột độ, em vẫn còn là con gái, như vậy tôi là người đầu tiên của em. Niềm vui, hạnh phúc, hoan lạc… Chưa bao giờ tôi cảm nhận sâu sắc được đến như thế. Chim tôi tiếp tục ấn vào trong, tôi nghe rõ được tiếng kêu từ miệng em, tôi đã phá trinh của em… Tôi đưa chim ngập nút cán, để ở đó một lúc cho em bớt đau. Môi của tôi chạm vào môi em, tôi hôn em để làm em bớt đau, để xóa đi những giọt nước mắt đang long lanh trong mắt chỉ trực ứa ra. Tôi chỉ khẽ nói rằng: Anh yêu em nhiều lắm Nga ạ.
Có vẻ em đã bớt đau, lưỡi của tôi và em lại quấn lấy nhau. Tôi rút ra, lại đưa vào… từng nhịp nhấp khe khẽ, rồi nhanh dần. Tiếng rên ư… ư… ư… phát ra từng miệng em trong hơi thở gấp gáp càng làm tôi mãnh liệt hơn. Em cong người lên đón nhận những cú nhấp liên tục, liên tục của tôi. Được khoảng mấy phút, em bắt đầu bấu chặt lấy lưng tôi, tôi biết em sắp ra nên càng đưa vào mạnh hơn… Em rên… ư.. to lên 1 tiếng, quặp chân lấy lưng tôi, tôi biết em đã đạt đến đỉnh điểm. Tôi cũng thế, tôi cũng đã lên đến cao trào, tôi ôm chặt lấy em, trút hết những giọt tinh nóng hổi vào trong bướm của em. Hai chúng tôi ôm nhau hạnh phúc mà chẳng nói được gì
Mặc định
Hôm qua định bụng xem bóng bánh thì viết, nhưng buồn ngủ quá đỗi, không tả được. Chỉ vì EURO mà thế đấy. Hôm nay đến cơ quan tranh thủ ngồi làm tý để phục vụ ae. Cảm ơn tất cả ae đã ủng hộ mình.
…Hai chúng tôi ôm nhau hạnh phúc.
Lúc hoan lạc là thế, cuồng nhiệt, tha thiết, mạnh liệt… Tôi quay sang nhìn em, ngoài sự hạnh phúc còn cả là sự ngượng ngùng, cảm nhận được sự hạnh phúc đang đến, tôi khẽ nói:
- Anh xin lỗi…!
Tôi thú thật câu nói này của tôi chính tôi cũng không biết mình xin lỗi em vì đã suy nghĩ em không tốt hay là xin lỗi vì đã không kìm được lòng mình.
Tôi tự trách mình đã có lúc nghĩ em không được tốt… Bây giờ biết em đã là của tôi, tôi nhận thấy mình đúng là 1 thằng… “suy nghĩ đểu”.
Chỉ đểu trong suy nghĩ thôi nhé chứ hành đồng của tôi không hề đểu, bời vì tôi yêu em thật lòng, chúng tôi đến với nhau bằng sự thẳng thắn chứ không hề có chút vụ lợi cá nhân nào cả.
Trong hoàn cảnh như thế, ai mà quay sang hỏi: “Ô…! Thế em vẫn còn là con gái à”, tôi đảm bảo bạn sẽ ăn 1 cát tát rất là đau, cùng với lời chia tay và không bao giờ tha thứ. Tôi đâu có ngu mà làm như thế khi biết tôi là người đầu tiên.
Có người sẽ nói tôi thế này thế nọ. Tôi mặc kệ! Tôi thề rằng, từ trước đến giờ, đối với tôi, “trinh tiết” của một người con gái không quan trọng bằng người ta yêu mình, đối với mình như thế nào.
Quan điểm của tôi là không cần biết ngày hôm qua ra sao, chỉ cần biết hôm nay và tương lai thế nào. Qúa khứ chỉ là quá khứ, là những kỉ niệm đẹp, chôn được thì chôn, giữ được thì giữ, nhưng đừng để quá khứ làm hỏng hiện tại, làm ảnh hưởng đến tương lai. ( Chắc nhiều bạn ủng hộ điều này chứ).
Em chủ động đáp lại tôi bằng một nụ hôn cháy bỏng:
- Đồ ngốc, em yêu anh!.
Sau câu nói đó tôi và em lại hòa vào nhau một cách mãnh liệt.
Không có chút do dự, ngại ngùng nào nữa, cái cảm giác ban đầu đã qua, và người ta bây giờ chẳng còn phải ý tứ nữa.
Tôi hôn em ngấu nghiến, đôi bàn tay tôi dần dần xoa từ vú, những núm vú xinh xinh đang nhô cao khêu gợi, rồi luồn tay xuống phía dưới. Do chiến lệ phẩm lúc nãy vẫn còn vương lại, tôi nhẹ lấy mảnh vải lau qua cho em.
Rồi cái miệng của tôi dần di chuyển từ từ xuống. Cái lưỡi tôi đi đến đâu, tôi cảm nhận em đang lạnh đến đấy. Mút những núm vú rồi chuyển xuống eo, rồi cuối cùng là bướm em.
Những tiếng rên khe khẽ, kích thích tôi hơn. Được một lúc, tôi cũng không thể chịu được nữa rồi và có lẽ em cũng vậy. Nhẹ nhàng đặt chim của tôi vào bướm của em. Lần này nước nhờn cùng với cửa mình được rộng mở hơn chim tôi dễ dàng lọt sâu vào trong, và em cũng đã không còn đau nữa.
Những cái nhấp mạnh hơn, khoái cảm hơn. Bầu không khí lúc này chỉ còn tiếng gió biển rì rào thổi vào những hàng phi lao man mác, tiếng sóng đưa vào bờ, và những tiếng rên khe khẽ của em.
Ưm…ưm..ưm… em yêu anh…
Nghe những tiếng đó tôi càng nhấp mạnh hơn. Do lần này khó ra nên em ra đến 2 lần mà tôi vẫn còn đang trên đà hưng phấn. Rồi khi đến đỉnh điểm tôi lại trút vào người em một lần nữa cái gọi là hạnh phúc…
Nằm thêm được một lúc, tôi và em mặc quần áo để ra về vì trời cũng đã muộn rồi. Tôi lại cõng em đi trên con đường quen thuộc đó. Em thì thầm…
- Mình mãi là của nhau phải không anh?
- Đồ ngố! Anh sẽ mang lại hạnh phúc cho em mãi mãi….
Tôi dám khẳng định lúc đó rằng, tôi và em sẽ đến với nhau. Tôi tin thế, em cũng tin vậy.
Ở đây ai yêu nhau rồi sẽ chắc chắn rằng họ sẽ đến với nhau. Nhưng có chúa mới biết ngày mai ra sao, lời nói thì vẫn cứ là lời nói, nhưng nó xuất phát thật từ trong suy nghĩ của mỗi con người.
Tôi nhủ sẽ cố gắng giữ tình yêu này trọn vẹn và mãi mãi.
Về đến nhà cũng đã là 2h. Vừa vào đến nhà mẹ tôi đã nói.
- Mày chén chú… chén anh.. ở đâu mà giờ mới về.
- Đâu, con đi khảo sát mai làm phóng sự đấy chứ. (Tôi nghĩ có mà khảo sát trên người yêu và phóng…. Thì có chứ nhỉ ).
Trả lời qua qua rồi tôi cũng lên nhà.
Hôm nay đúng là một ngày quá sức, cả trong công việc và tình yêu . Nhưng quá thì quá tôi vẫn thấy sự hạnh phúc đang trào dâng trong lòng. Đặt lưng xuống mà mãi không ngủ được, cầm điện thoại nhắn tin cho em:
- Ngố ơi, ngủ chưa.
- Em chưa, thế ck yêu cũng chưa ngủ à.
- Ừ, anh nằm mãi mà không ngủ được. Tại hình ảnh em cứ làm anh thao thức
(Điêu chưa… )
- Dẻo mỏ thế, kiểu này nguy hiểm rồi.
- Nguy hiểm gì đâu, anh nói thật mà, anh yêu em nhất.
- Thế yêu em nào nhì?
- À quên! Anh yêu em mãi mãi. Không có ai nữa cả….
(Cái này chắc giống trong câu hát trong Nỗi đau xót xa của Minh Vương : ‘‘Vì trong lòng anh chỉ có yêu một mình em thôi’’ ).
Tôi và em nói chuyện được một lúc rồi cũng ngủ quên lúc nào chẳng hay.
Nói một chút về Nga. Em sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu có và quyền quý, nhưng lại không hạnh phúc. Bố mẹ chỉ có một mình em là đứa con duy nhất. Lớn lên trong sự nuông chiều. Mẹ em làm chủ tịch công đoàn của một ngân hàng trong tỉnh.
—————-Bạn đang doc truyen sex tại Yeutruyensex.com Rất mong được sự ủng hộ của các bạn bằng cách giới thiệu cho bạn bè nhé ———–
Ở nhà em còn có một người giúp việc nữa, mãi sau đó tôi mới biết đó là chị gái ruột của bố em, cũng đã trải qua hai lần lấy chồng nhưng không được hạnh phúc. Bác lại không có con nên về ở với gia đình em vừa để chăm sóc cho em lúc nhỏ và giúp việc gia đình cho nhà em luôn.
Từ ngày học cấp 3, Nga đã nổi tiếng trong trường là một cô gái ngỗ ngược. Cái tiếng xấu lan truyền cho đến các thầy cho đến các thầy cô giáo cũng lắc đầu ngán ngẩm chỉ muốn đẩy sang lớp khác.
Nhưng vì ông Hiệu trưởng ‘‘vuốt mặt cũng phải nể mũi ’’ nên đích thân ông ấy cũng chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng.
Sẵn vốn bản tính nghịch ngợm, lại ham chơi em kết giao với một đám bạn ngoài xã hội thuộc dòng có tai tiếng. Nói chung đã là xã hội đó thì có lúc nọ lúc kia, lúc có tiền thì chơi đẹp, sòng phẳng, lúc thì không biết được đâu mà lần.
Em chơi thì chơi, chỉ để lấy mối quan hệ khi cần chứ không hề sa ngã quá đà vào những vòng xoáy đó. Cái này thì tôi hiểu. Tôi cũng tin em, và niềm tin đã được kiểm chứng
Từ ngày yêu tôi, em đã thay đổi rất nhiều. Em đã không còn qua lại với đám bạn đó nữa.
Bởi vì em biết tính tôi, tôi không cấm đoán hay gì cả, nhưng tôi cũng không thích cái đám bạn của em suốt ngày chỉ chơi bời đàn đúm, hay đám xã hội chỉ biết ăn chơi, hết tiền thì đi đòi nợ thuê, hoặc bảo kê nhà hàng, chán chán thì kiếm cớ gây sự đánh nhau…
Thay vào đó là những buổi tối chúng tôi đi chơi, không thì em cũng chỉ ngồi với đám bạn bè hồi cấp 3. Trong đó cũng có vài người tôi quen, cũng thuộc dạng hiền lành, tử tế.
Có ai là muốn người yêu mình sa ngã rồi dẫn đến kết quả không hay đâu, nhất là trong lúc này, nghề nghiệp của chúng tôi không cho phép những cái gì liên quan sâu sắc đến chuyện đó. Có chăng chỉ là giao lưu qua loa, tìm hiểu thông tin hoặc thế nào đó chứ miễn là không dấn sâu vào vòng luẩn quẩn.
Tuy tính cách của em đôi lúc cũng có phần ngang bướng, nhưng tôi thích điều đó, sự cá tính, biết tự lập đã tạo cho em những nét riêng, khác hoàn toàn với những người con gái khác.
Có lần tôi và em đi chơi, tôi đã hỏi về người yêu cũ của em, em cũng chỉ cười rồi kể cho tôi nghe. Nghe xong tôi càng cảm thấy yêu và quý trọng em hơn.
Em yêu thật lòng 1 người con trai cùng lớp cấp 3, ngày đó tình yêu với em và người ta còn trong sáng, qua lời kể tôi thấy người đó là một người con trai đúng nghĩa, ga lăng, lịch sự, tôn trọng em và mọi người và nhất là rất yêu, quan tâm và hiểu em…
Đến khi học lớp 12 rồi người đó chuyển vào trong miền Nam cùng gia đình.
Đôi lúc tôi cũng hỏi :
- Vâỵ em còn yêu và nhớ người ta không?
Em cũng chỉ lặng lẽ đáp :
- Trước đây tình cảm đó cũng chỉ là trẻ con thôi, đôi lúc cũng nhớ người đó, nhưng từ khi yêu anh, em sẽ chỉ có một mình anh thôi. Em và người đó bây giờ chỉ là bạn, một người bạn đúng nghĩa, anh hiểu không?
Tôi chỉ có thể ôm em vào lòng trong sự hạnh phúc :
- Anh hiểu mà, hôm nào cho anh gặp người bạn đó nhé, anh muốn nói chuyện với cậu ấy một chút.
- Anh gặp làm gì, định nói chuyện chân tay à.
- Ngố ạ, thế mà cũng nói, em bây giờ đã là của anh, anh chỉ muốn gặp bạn đó để nói chuyện thôi.
- Tháng sau cậu ấy bảo sẽ dẫn người yêu về ra mắt đấy, người yêu cậu ấy cũng ở ngoài Bắc, cô ấy mới chuyển vào trong đó làm 1 năm, lúc đó sẽ gặp sau.
Tiếp tục rong ruổi trên các con phố lòng tôi ngập tràn sự hạnh phúc vì những gì em đã mang lại cho tôi. Tôi xin khẳng định, tôi là người hạnh phúc.
Tôi cũng chỉ là một người con trai bình thường, tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình có 2 anh em. Tôi là anh cả, dưới tôi còn đứa em gái nữa. Gia đình tôi kinh tế cũng bình thường, đủ để cho anh em tôi ăn học tử tế.
Mẹ tôi mở một cửa hàng tạp hóa lớn trên một con phố để kinh doanh, còn bố tôi thì có một vườn cây cảnh sinh thái, bao gồm cả hồ sen bao bọc quanh ngôi nhà tôi.
Tôi chẳng đẹp trai gì cho cam, chỉ là một con người bình thường, cũng cao ráo, ưa nhìn. Bạn bè thân thiết thì cũng đánh giá là một người có duyên và rất biết chiều các bạn gái.
Không chỉ đối với người yêu đâu nhé, đối với bạn bè thân của tôi là con gái thì tôi đối chẳng kém gì người yêu cả. Suốt những năm tháng học trên Hà Nội, tôi sống gần như là chẳng yêu đương gì cô gái nào cả.
Thay vào đó là những người bạn gái thân thiết của tôi, tôi và các bạn tôi luôn sống thật với nhau, chia sẻ đủ mọi điều. Lúc đó mới thấy giá trị của bạn bè là thế nào. Mà lạ nhá, tôi chơi thân toàn con gái, ít có con trai lắm ( Có người bảo tôi là dê rồi thế nọ thế kia).
Nhưng xin thưa rằng đối với tôi bạn là bạn, yêu là yêu. Có mấy đứa bạn tôi đêm thỉnh thoảng 2 đứa vẫn ngủ với nhau, nhưng chỉ là để nằm cạnh, tâm sự, nói chuyện với nhau mà thôi.
Đứa bạn mới hồi nọ cưới, hôm đến nhà nó ăn cưới tôi cũng vừa buồn vừa vui, 2 đứa lại nằm cạnh nhau nói chuyện mặc dù ngày mai nó về nhà chồng. Nói thế để thấy, tôi sống khá vô tư trong mắt bạn bè ( Đoạn này tự sướng một tý, nhưng mà thật mong ae thông cảm )
Lan man một chút, có lẽ mọi người đã đọc ‘‘Chưa bao giờ anh nghĩ mình quên được em’’ của Checker.tn. Sau khi đọc xong tôi cũng giật mình. Mối tình đầu tiên của tôi cũng xuất phát và có kịch bản gần giống như thế.
Hồi đó rộ lên phong trào chơi game online, đặc biệt là Auditon. Tôi quen người yêu đầu tiên của tôi qua đó. Em tên Vân, một người con gái có ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đời, tính cách, suy nghĩ của tôi bây giờ.
‘‘Tình đầu ai dễ mà quên’’, nhưng đó mãi chỉ là quá khứ. Sau này khi quen Nga, tôi nhận ra hình bóng của Vân ở trong Nga. Nhưng giá như ngày ấy Vân không cho tôi một trái đắng thì có lẽ tôi không hận em đến như thế.
Ngày đó, mỗi buổi chiều khi đi học về tôi cũng thường chơi gameonline gọi là để giải trí thôi. Lúc đầu quen Vân tôi thấy Vân là một người có cá tính mạnh mẽ. Vân không chơi bời như Nga lúc đầu, nhưng em có một hoàn cảnh đáng buồn hơn nhiều.
Bố mẹ ly dị, em ở với mẹ, một mình mẹ em phải nuôi cho 4 chị em ăn học. Vân là chị cả nên nhiều lúc cũng vất vả. Một thời gian quen nhau, tôi và Vân chia sẻ hết những tâm sự, những điều giấu kín trong lòng. Rồi hai đứa yêu nhau lúc nào không hay.
Hồi đó, học cấp 3, tôi còn trẻ con lắm, nhiều lúc lãng mạn còn viết thư, ngày lễ gửi quà lên. Tôi đã ảnh hưởng rất nhiều từ tính mạnh mẽ, tự lập, cá tính của em, để rồi tôi có ấn tượng mạnh với Nga bây giờ là vì thế.
Quen nhau 1 năm tôi mới dám gọi điện cho em, tròn 3 năm chúng tôi mới dám gặp nhau lần đầu tiên. Vân mạnh dạn xuống thăm tôi vì hồi đó em đã đi học dưới Hà nội, còn tôi thì vẫn đang ở nhà ôn thi lại Đại học.
Bạn bè tôi và em đều nói 2 đứa là ngốc, vì tình ảo chắc gì đã là thật, mà 3 năm mới gặp nhau lần đầu, ai biết đối phương thế nào.
Nếu tình yêu chỉ là qua con mắt nhìn thì người đó chỉ có được tình yêu bằng vẻ bề ngoài, còn với tôi, khi yêu ai tôi đều cảm nhận qua tính cách của con người đó.
3 năm tôi tin chắc là đủ để hiểu một con người.
Trước lúc gặp cũng hồi hộp, lo lắng lắm chứ vì mình không biết sẽ nói gì. Bình thường khi onl hoặc nhắn tin thì gọi vk ck ngọt lắm. Lúc em xuống xe, tôi cũng lờ mờ nhận ra. Một người cong gái xinh xắn ( Có dịp tôi sẽ cho ae xem ảnh, nhưng ae phải tuyệt đối giữ bí mật cho tôi, dù cho có quen biết Vân đi nữa, được không)
Em lúc đâì tuy hơi đậm người nhưng dễ thương lắm. Dần dần rồi cảm giác ban đầu cũng qua đi. Rồi cứ 1 tháng, em từ Hà nội lại đi thăm tôi 1 lần, tình cảm chúng tôi càng gắn bó hơn.
Tôi và em tuy những lần đó nằm cạnh nhau trong nhà nghỉ, (mỗi lần em xuống thì tầm 2 ngày), nhưng tôi tôn trọng em và không đòi hỏi quá đáng, chỉ là những nụ hôn thắm thiết, những cái ôm thật chặt, những lời tâm sự về thời gian xa nhau cùng lắm cũng chỉ là sự kích thích từ bên ngoài mà thôi.
Nó mang lại cho tôi và em sự ham muốn nhất định, nhưng hồi đó tôi cũng chưa dám tiến xa vì tôi còn nghĩ cho em nhiều.
Thấm thoát trôi đi, tôi cũng đã lên Hà nội học một trường báo chí. Ngày tôi nhập học em vui lắm, em nói sẽ xuống ở với tôi 1 tuần. Vì tôi ngày xưa, ít khi đi xa nhà, có đi xa cũng không dám ở 1 mình vì thú thật tôi sợ ma và hay bị bóng đè. Em bảo : ‘‘xuống để anh quen nơi ở và lúc nhập học’’.
Nghe như thể tôi là trẻ con ấy nhỉ, nhưng từ lúc yêu Vân, tôi đã biến mình thành trẻ con thật vì em quá cứng rắn, đến nỗi át cả tôi. Những đêm 2 đứa nằm cạnh nhau cũng không tránh khỏi những sự đụng chạm về thể xác bên ngoài.
Ở cạnh nhau là để cho thỏa nỗi nhớ mà 3 năm yêu nhau nhưng chưa được biết mặt, chưa được gặp nhau.
Hôm đó, hôm cuối cùng trong thời gian em ở với tôi 1 tuần:
- Vk muốn uống rượu ck ạ.
- Sao ? vk hấp à, uống vào say, mai không về được đâu đấy.
- Kệ, ck đi mua đi, vk muốn hai vk ck mình uống. Đã bao giờ thế này đâu mà.
Tính ương ngạnh của Vân còn hơn cả Nga cơ, nên tôi đành chịu. Cũng chưa đến nửa chai Vodka mà em đã say nên tôi không cho uống nữa. Lúc nằm cạnh nhau em khóc, em muốn ở lại đây với tôi và không muốn về trường nữa, vì em sợ cái cảm giác xa nhau.
Thú thật, tôi và em đều sợ cảm giác đó. Cái ngày đầu tiên gặp nhau, lúc em về hai đứa đã khóc. Tôi đã biết cái cảm giác chia xa một người, cảm giác nhớ nhung khôn tả đối với nhau thế nào từ khi gặp em.
Tôi như muốn phát điên lên trong thời gian đó. Và giờ đây em lại nói vậy khiến tôi và em đau lòng hơn.
- Đồ hâm ( tôi và em vẫn gọi nhau như thế). Vk ck mình còn gặp nhau nhiều mà.Cuối tuần ck lên với vk hoặc vk xuống chỗ ck, mình lại được gặp nhau.
- Vk sợ cái ngày đầu mình gặp nhau, vk sợ bị lặp lại cảm giác đó lắm,
- Ck cũng thế, nhưng….
Chẳng biết giải thích thế nào cho đúng nữa, tôi ôm em và lau những giọt nước mắt cho em. Tôi từ từ đặt lên môi em một nụ hôn. Em nói, cái câu nói là giờ đây tôi vẫn không thể quên :
- Hôm nay, vk sẽ cho ck hết đấy.
Đôi môi của tôi và em dính chặt vào nhau như chẳng muống buông ra nữa. Hôm nay, tôi sẽ trở thành một người đàn ông đúng nghĩa. Tôi thề, đó là lần đầu tiên của cả tôi và Vân.
Đôi tay run run của tôi sờ vú của em từ bên ngoài, nó to và săn chắc, tôi cởi chiếc áo ngoài của em và cả chiếc áo lót hồng ra luôn. Đặt lên đó một nụ hôn, tôi ngấu nghiến bú vú em được một lúc. Đôi bàn tay tôi chuyển từ vú xuống bướm của em, rồi tôi cời luôn chiếc quần ngủ của em ra ngoài.
Vì hồi đó vẫn còn non nên tôi không dám đưa miệng mình xuống dưới bướm của em, mà chỉ dùng những ngón tay kích thích, luồn từ ngoài vào trong, đôi mắt em nhìn tôi với sự hạnh phúc.
Hôm nay em đẹp lắm Vân ạ, đôi má hồng cho phảng phất chút hơi men, cộng với những gì anh sắp được đón nhận. Tôi nhanh tay cởi những đồ đang trên người tôi xuống rồi nằm đè lên người em.
- Ck cho vào vk nhé.
Tiếng ừ khe khẽ thốt ra từ miệng em đã làm tôi thêm sự tự tin.Tôi từ từ đưa cậu bé của mình dần tiến sâu vào bên trong.
Ai cũng biết, em còn là con gái nên cho vào hơi khó, tôi cũng loay hoạy cầm tay của mình banh khẽ bướm của em ra rồi đút vào. Khi vào đến tận cùng cũng là lúc em nói:
- Đau quá ck ơi, vk chết mất.
- Ck yêu vk….
Sau đó là những cú nhấp nhẹ nhàng rồi với nhịp độ nhanh dần, nhanh dần. Do chưa có kinh nghiệm nên chỉ khoảng hơn một phút sau tôi và em đã cùng ra. Tôi ép thật chặt cho chim của tôi vào sâu cửa bướm của em, cả 2 đứa nằm ôm nhau vơi sự hạnh phúc
Hồi đó, tuần nào Vân cũng đến thăm tôi, vì 2 đứa ở cách xa nhau mà việc học cứ lu bù cả nên cuối tuần 2 đứa mới được gặp nhau.
Vẫn những nụ hôn ngọt ngào, vẫn những kích thích, mơn trớn, vẫn những cú nhấp nhẹ nhàng rồi cả hai chìm trong hoan lạc. Nhiều tư thế, nhiều kiểu, chúng tôi cùng nhau khám phá nhiều điều về tình dục…
Tôi không muốn tả nhiều nữa, vì các bạn cũng đã quá quen với chuyện này rồi.
Thời gian đó đã mang lại hạnh phúc cho cả tôi và em, một niềm hạnh phúc thực sự. Cũng đôi lời hứa hẹn, những dự định tương lai sau khi hai đứa ra trường nhưng để rồi một ngày hai đứa xa nhau.
Một hôm, đã 2 tuần Vân không thăm tôi. 2 tuần tôi gọi mà chẳng liên lạc được gì, do việc thi cử nên tôi chẳng thể lên chỗ em xem thế nào cả. Tôi sốt ruột, nóng lòng…
Tôi còn nhớ, hôm đó, một buổi chiều mùa đông lạnh buốt mưa phùn. Ngày mà tôi coi nó như một ngày tận thế. Vừa thi xong môn cuối cùng tôi liền bắt xe bus đến chỗ Vân, vì tôi với Vân ở xa nhau nên 2h xe tôi mới được đến nơi.
Lòng tôi lo lắng, tôi lo cho Vân vì không biết 2 tuần em làm gì mà tắt máy cũng chẳng xuống, bao nhiêu câu hỏi đặt trong đầu tôi. Hay là em hỏng điện thoại ? Nhưng nếu hỏng điện thoại thì em cũng phải mượn điện thoại nhắn tin cho tôi chứ… Hay là em có chuyện chẳng lành… Lần theo địa chỉ mà Vân đã viết cho tôi từ ngày xưa. Nó nằm trong một cái ngõ nhỏ và sâu khiến tôi tìm mãi mới được.
Vừa đến nơi, tôi ngơ ngác như một kẻ trộm, định bụng gọi to tên em, xem em có ở phòng không nhưng cũng không dám. Loanh quanh ở đó trời cũng đã sẩm tối, thấy tôi cứ luẩn quẩn ở đó có một cậu thanh niên hỏi tôi.
- Ăn trộm hả mày, sao cứ ngó nghiêng xóm tao mãi vậy ?
- Dạ không ! Em đến tìm bạn em.
- Bạn mày tên gì ? Mà sao không vào đứng ngó nghiêng ở đây ?
- Dạ bạn em tên Vân, bạn ấy ghi trên địa chỉ là ở đây.
- À con bé Vân xinh xinh, quê ở… ấy à. Mấy hôm nay không thấy nó đâu, nhưng con bé Dung cùng phòng nó vẫn ở đấy đấy. Phòng số 8, vào mà hỏi.
- Dạ vâng ! Cảm ơn anh.
Tôi bước vào phòng mà lòng đầy lo lắng, tôi không biết sẽ phải nói thế nào.
Tôi và chị Dung cũng đã từng nói chuyện với nhau qua điện thoại. Chị Dung là chị họ của Vân nên chị và Vân ở chung…
- Em là Vũ à.
- Dạ vâng, chị là chị Dung à.
- Uhm, chị đây. Em đến tìm Vân đúng không, vào đây rồi chị em mình nói chuyện.
Uống cốc nước mà tay cứ run run, tôi sắp nghe chị kể xem thế nào. Tôi chỉ muốn hỏi thật nhanh xem Vân đang ở đâu, thế nào, mà sao không liên lạc gì với tôi. Nhưng với thái độ bình tĩnh của chị tôi chỉ biết ngoan ngoãn ngồi im mà thôi. Tôi tự trấn an bản thân dù có chuyện gì thì cũng phải thật bình tĩnh.
Chị kể là bố mẹ Vân chia tay, em về ở với bố, bố chuyển công tác vào cửa khẩu trong miền Nam nên bố muốn em vào cùng để tiện cho cuộc sống.
Còn việc học hành thì may mà trường em cũng có một cơ sở đào tạo ở trong miền nam, em xin chuyển vào đó học cũng được. Em cũng đã hứa với bố em sẽ không ra ngoài Bắc nên em ra đi mà chẳng nói được lời nào.
‘‘Mấy hôm về, hai chị em cứ ôm nhau khóc suốt. Nó thương và yêu em lắm, nhưng nó bảo thà ra đi không nói gì với em còn hơn là làm hai đứa phải khổ mãi thế này. Nó là một đứa cứng rắn nên nó sẽ vượt qua được chuyện này, nó lo cho em và kêu em đừng khổ và buồn vì nó thêm nữa.
Chị biết hai đứa yêu nhau lâu rồi, nhưng thôi em ạ, cuộc sống rồi cũng có lúc nọ lúc kia. Tình yêu cũng thế, có lúc yêu nhau rồi sẽ có lúc chia tay. Nó đã suy nghĩ nhiều đêm, bỏ cả ăn cả ngủ, cứ ngồi 1 chỗ thôi. Nó viết cho em bức thư này, nó biết em sẽ lên tìm nó, nó nhờ chị chuyển đến cho em.’’
Từng lời của chị như sét đánh bên tai mặc dù đã có chuẩn bị trước nhưng tôi không thể nào chịu đựng được. Đôi mắt đỏ hoe, giọng nghẹn nghẹn. Ra về trong tâm trạng nặng nề, tôi như trực òa khóc, nhưng tôi không khóc được ngay giữa đường…
Về đến phòng trọ cũng đã 12h giờ đêm tôi giở bức thư ra xem mà tôi cảm thấy như tôi đã đến mức tuyệt vọng, mặc dù tôi cũng đã được chị nói trước về điều này.
Xin trích 1 đoạn bức thư của Vân gửi cho tôi.
Anh à !
Em không biết sẽ phải bắt đầu nói với anh như thế nào nữa. Lúc anh nhận được bức thư này của em cũng là lúc em không còn ở bên anh nữa rồi. Em sẽ đi xa. Ngày qua em đã suy nghĩ rất nhiều mới dám viết vài dòng cho anh…..
…(Lược 1 đoạn)…
…..Anh còn nhớ, có lần anh đã hỏi em, em còn nhớ lúc đầu mình quen nhau thế nào không ? Em đã trả lời rằng không khiến anh rất buồn. Nhưng đó chỉ là lúc em cố tình đùa anh thôi. Em vẫn nhớ chứ.
Hôm đó em đang rất buồn, em và anh gặp nhau ở 1 phòng nhảy đôi rồi 2 đứa kết đôi, nói chuyện tâm sự. Ngày qua ngày những câu bông đùa, những lời tâm sự trên Au… Ngay lúc đó, em đã có cảm tình với anh thực sự, nhưng ban đầu chỉ là tình cảm của thế giới ảo thôi anh nhỉ.
Nhưng sau này, càng ngày anh càng quan tâm, chia sẻ mọi điều với em nhiều hơn… Đến lúc em nhận ra tình cảm kia không còn là ảo nữa, mà em đã yêu anh thật rồi. Mặc dù lúc đó hai đứa chưa hề gặp mặt nhau lần nào cả.
Em chưa từng nghĩ chúng mình sẽ đến với nhau từ thế giới ảo, nhưng những tháng ngày đó đối với em thực sự rất hạnh phúc. Mình quen và yêu cũng được 4 năm rồi phải không anh. Quãng thời gian em cảm nhận vui nhất trong đời, cả cuộc đời này, em sẽ không bao giờ quên.
Cảm ơn tình yêu đã mang anh đến bên em. Em hạnh phúc khi có được điều đó.
Xin lỗi anh vì em đã ra đi mà chẳng nói được với anh câu nào cả, em sợ cái cảm giác chúng mình xa nhau. Anh còn nhớ lúc đầu em xuống chơi với anh không, em đã nói như vậy, em không muốn cả hai đứa cùng phải khóc như lần gặp mặt đầu tiên.
Thời gian rồi sẽ làm phai nhòa đi tất cả thôi anh. Em không dám chắc khi xa nhau anh và em có còn đủ dũng cảm để đến với nhau. Xa mặt thì cách lòng… Mình đã lớn, chứ không như hồi C3 anh nhỉ, có thể yêu một người đến 3 năm trời mà chưa từng biết mặt.
Anh hãy quên em đi, coi em chỉ như là cơn gió thoảng qua thôi anh nhé. Em hi vọng a sẽ sống tốt, cứng rắn lên anh nhé. Em rất mong một ngày nào đó mình gặp lại nhau trong niềm vui của cả hai đứa.
Vĩnh biệt anh, tình yêu đầu tiên của em.’’
Khi đọc xong bức thư tôi như 1 đứa trẻ con, nước mắt cứ tuôn ra mà chẳng biết. Cay đắng khi mất đi hạnh phúc đầu tiên của đời mình. Tôi hận em, vì em đã cho tôi hạnh phúc rồi cũng chính em lấy đi hạnh phúc đó với chẳng một lời nói từ biệt với nhau, Chỉ một lá thư…
Những ngày sau đó tôi chìm trong sự thất vọng và buồn chán. Có lẽ đó chính là chuỗi ngày đen tối và dài nhất trong cuộc đời tôi.
Tôi như mắc chứng trầm cảm nặng nề, đi học về lủi thủi một mình nằm trong bóng tối với những chai rượu bên mình, chẳng trò chuyện với ai… Say rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại say, tôi như kẻ điên vậy.
Tôi đốt, xé, đập nát những bức ảnh, đồ và những bức thư mà chúng tôi đã từng viết cho nhau hồi cấp 3. Tôi lao điên cuồng vào những cuộc vui thâm đêm suốt sáng, lao điên cuồng vào gái gúi chơi bời và cả những mối tình chóng vánh…
Chỉ mong sao xả hận, xả nỗi nhớ với Vân mà thôi.
Rồi tôi cảm thấy mệt mỏi và dần dứt ra những cuộc chơi đó nhờ mấy đứa bạn gái thân thiết của tôi. Từ đó, tôi sống hết mình vì chúng nó hơn là những đứa con gái tầm thường xã hội…
Tôi coi trọng bạn bè hơn là cả tình yêu. Đời sinh viên có biết bao nhiêu sự yêu đương ngang trái… Nhưng tôi bỏ qua, vì cú vấp ngã với Vân tôi như dần mất hết ý trí và niềm tin vào tình yêu.
Đây cũng là 1 đoạn nhật ký của tôi sau một thời gian xa em
‘‘Đêm qua anh lại mơ thấy em, em vẫn như ngày nào. Tỉnh dậy, anh cảm thấy rất buồn, hụt hẫng. Em ra đi không nói một lời nào em có biết anh buồn lắm không. Em đã dạy cho anh thế nào là tình yêu và cho anh được hưởng cảm giác yêu thương một người. Mối tình đầu của anh ạ.
Anh đã không biết trân trọng kỉ niệm, từng lá thư, từng bức ảnh, từng đồ vật em gửi cho anh, một chút sĩ diện anh đem đốt nó như chôn kỷ niệm. Hôm nay anh nằm xem lại tấm ảnh cũ, bao kỷ niệm lại ùa về trong anh.
Đã bao lần viết những lá thư nhưng a cũng không có địa chỉ để gửi. Đôi lúc nhớ em da diết nhưng anh chẳng biết làm thế nào được.Tình đầu ai dễ mà quên phải không em? Nhưng dù sao nó mãi là kỷ niệm đẹp.
Anh viết những dòng này em sẽ chẳng bao giờ đọc được… Chỉ mong rằng em sẽ hạnh phúc mà thôi, ‘‘hạnh phúc anh nhé”, em đã nói với anh điều này. Anh sẽ cố, cố sống trên cuộc đời mà không có em Vân ạ. Ở nơi phương trời đó mong rằng em sẽ nhớ về anh’’
Chắc các bạn ai cũng đã trải qua cảm giác này rồi…Tôi cũng không muốn nhắc lại những chuyện này nữa vì đơn giản nó mang lại cho tôi những nỗi buồn khó tả.
[/info] [Truyện Sex Hay] Cuộc đời phóng viên như thế này này
Bạn đã xem chưa?
Bikini hồng gợi cảm Tải ngay
Seo link
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12
1 2 3
4 5 6 7
8 1 2 3 4 5
6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25 26 27 28